Chiến thắng sự tự ti

Có người vì đã từng gặp trắc trở, vấp váp, do vậy thường bị ám ảnh và lấy thất bại đó ra so sánh, anh ta coi tất cả những chuyện không như ý, bao gồm cả những chuyện do người khác làm, đều coi đó là lỗi của mình
Diễn viên người Pháp Maurice Dubalien khi bước ra sân khấu, khi tấm màn kéo lên, lập tức ông cảm thấy đuối sức, ông phải nhờ đến sự giúp đỡ của bác sĩ. Được bác sĩ giúp sức, ông đã hoàn thành chương trình biểu diễn. Ông vui mừng nói: “Tôi đã hiểu ra rồi, ai cũng không thể luôn luôn chiến thắng nỗi sợ hãi. Tôi chấp nhận nó, trong khi cảm thấy sợ hãi tôi vẫn cứ bước lên sân khấu”. Thành công của Dubalien đã chỉ ra cho chúng ta thấy nỗi sợ hãi, anh ta thừa nhận nó, còn sau đó vẫn tiếp tục tiến lên. Ai là người dám đối diện với nỗi sợ, chiến thắng nó, loại bỏ nóm người đó nắm chắc vận mệnh của mình.
Trong cuộc sống, chúng ta có thể thấy tâm lý tự ti tồn tại khá phổ biến, bạn có thể thấy nó dưới dạng những biểu hiện đa dạng, chẳng hạn như:
Có người không tự ý thức được tâm lý đang đeo đẳng mình, anh ta luôn bị một cảm giác bức bối chi phối, luôn cho rằng mình không được như người khác. Khi thấy những người khác giành được thành công, anh ta thầm nghĩ: “người ta có khả năng, mình làm sao bì được”. Anh ta chưa bao giờ và cũng không bao giờ có can đảm để nghĩ rằng: “Người khác làm được, tôi cũng làm được”.
Có người vì đã từng gặp trắc trở, vấp váp, do vậy thường bị ám ảnh và lấy thất bại đó ra so sánh, anh ta coi tất cả những chuyện không như ý, bao gồm cả những chuyện do người khác làm, đều coi đó là lỗi của mình. Chẳng hạn như trong một chuyến đi picnic, gặp phải thời tiết xấu, anh ta cũng tự cho đó là do số mình đen đủi.
Có người không dám nhìn vào sai phạm đã mắc phải, trong khi người khác đã lãng quên hoặc không còn tính đến những sai sót đó, thì bản thân anh ta lại giữ nó trong lòng, lo lắng, băn khoăn, sợ rằng người khác vẫn có những thành kiến hay vẫn để bụng. Anh ta cố gắng chờ đón thái độ của người khác, tự cho rằng tính thế của mình rất xấu, hậu quả là tự mình ràng buộc mình, không dám tiến hành công việc. Hoặc biểu hiện dưới dạng rụt rè, chấp nhận tụt lại phía sau, không dám có bước đột phá táo bạo. Nét điển hình của dạng tâm lý này là sự e ngại lớn hơn tự tin, do đó mà khi thất bại họ cũng không có cảm giác tiếc nuối mà cho rằng “Từ đầu đã biết kết cục sẽ như vậy”. Khi gặp trắc trở họ không tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ của vấn đề, mà cho rằng: “do số mình không may mắn.