Đi và chạy

Đến tuổi già, thể lực người ta thường giảm sút rõ rệt, cảm giác kém nhạy bén, chân tay yếu đi
Đi và chạy vốn là kỹ năng vận động, di chuyển thân thể trong không gian. Còn khi đi xe đạp, con người không phải phụ tải thể trọng mình, mà dùng sức co duỗi của chân để di động về phía trước. Cách này vừa đỡ mất sức, giảm nhẹ phụ tải cho cơ quan vận động cùng nâng cao năng lực duy trì thăng bằng.
Đến tuổi già, thể lực người ta thường giảm sút rõ rệt, cảm giác kém nhạy bén, chân tay yếu đi, khớp cứng, cơ co teo, năng lực thăng bằng kém rõ,… nên dễ vấp ngã. Đi xe đạp đỡ mệt mà cơ, khớp chân lại được co duỗi trong điều kiện giảm phụ tải, do đó phòng chống được các suy thoái trên, đặc biệt về năng lực, thói quen giữ gìn thăng bằng mà nhiều người già hay sớm bỏ quên.
Đương nhiên, NCT cũng nên chọn được kiểu xe thích hợp. Trước tiên, nên chọn kiểu tay lái vểnh lên. Khi nắm chuôi tay lái, hốc nắm tay hướng về trước. Với cách nắm trên, các cơ ở vai, bả vai, ngực, cánh và cẳng tay không căng thẳng mà cũng không thả lỏng. Khi cần quay chuyển sang 2 bên, chỉ cần xoay nhẹ tay lái là thực hiện được. NCT không nên dùng kiểu tay lái thẳng ngang (kiểu 2 hốc nắm tay cầm tay lại đối diện với nhau). Theo cách này, khuỷu tay, các cơ ở vai, ngực luôn phải căng thẳng và quay chuyển vào trong. Khi rẽ hoặc quay ngoặt, các cơ trên dùng lực có khó khăn, cần chuyển động cả thân trên để kéo, bẻ tay lái theo. Điều đó dễ gây cảm giác sợ ngã không hợp với NCT. Đương nhiên kiểu tay lái này có dáng khỏe, đẹp có lợi cho tạo đà lao về phía trước, chưa kể tới loại xe đua thể thao hiện đại.
Tập đạp xe có tác dụng đặc biệt với các khớp gối và hông.
Đối với người bị hoại tử vô khuẩn ở đầu xương đùi, áp lực của thể trọng chính là điều đáng ngại nhất. Bởi vậy người bệnh phải nằm trị liệu một số năm. Tuy nhiên khớp hông vẫn cần hoạt động nhất định để tránh bị suy teo và cứng lại. Tập đạp xe đáp ứng được 2 yêu cầu trên, đặc biệt rèn luyện cho các cơ ở quanh hông và đùi.
Lão tổn xương bánh chè là một bệnh thường gặp. Do đó cần tránh phụ trọng cho mặt sụn của xương bánh chè cùng các đầu xương ở khớp gối cũng như sự ma sát giữa chúng. Theo kinh nghiệm vận động và lâm sàng, khi gập gối có phụ trọng đến một góc khoảng 105 – 130 độ là lúc lực ma sát, sự áp sát giữa mặt sụn của xương bánh chè và khớp xương đùi căng, mạnh nhất.