Bí quyết dưỡng sinh trường thọ của tôn giáo

Sau này Lão Tử đã xác lập lý luận, hệ thống hóa thuật đạo dẫn một cách khoa học. Thuật đạo dẫn có 3 phương pháp cụ thể sau: một là, thổ nạp đạo dẫn, lại được chia thành phương pháp hít ra thở vào không phát ra tiếng gọi là ‘bình tức pháp”, phương pháp hít vào có tiếng, thở ra không có tiếng là “nhu tức pháp”; phương pháp hít vào thở ra đều có tiếng động là “bạo tức pháp”. Ngoài ra còn có phương pháp “qui tức pháp”. Thứ hai là, đạo dẫn ý niệm. Phương pháp này lại chia thành đạo dẫn chuyển động tròn và đạo dẫn vận động cuộn vòng. Thứ ba là đạo dẫn tư thế.
Phòng trung: Thường thì khi nhắc đến “phòng trung thuật” (thuật phòng the) người ta dễ liên tưởng đến sự bậy bạ và dâm ô. Nhưng thực tế không phải vậy, thuật phòng trung của Đạo sinh chính là một phương pháp dưỡng sinh trường thọ, giúp con người giữ được sức mạnh cơ thể và sự lành mạnh của tâm tính, nó dựa trên cơ sở sự giao hòa bình thường, vừa độ giữa nam và nữ, khiến khi âm dương của hai bên hòa hợp, tuần hoàn, điều hòa âm dương, để đạt được mục tiêu kéo dài tuổi thọ, giữ gìn và thức tỉnh tuổi xuân. Thuật phòng trung là kết quả của lý luận âm dương giao hòa được thể hiện trên đối tượng là con người. Vạn vật trong vũ trụ đều cần có sự kết hợp của âm dương, vì “độc âm bất sinh, độc dương bất trưởng” đây chính là nguyên tác tồn tại của dạn vật.
Thuật dưỡng sinh phòng trung của Đạo sinh không chỉ giới hạn là hành vi giao phối giữa hai giới tính, mà chủ yếu nó là sự giao hòa về tình cảm. Ta không nên giữ thái độ cứ nghe đến thuật phòng trung là cho rằng đó là “nghệ thuật làm tình”, cách nhìn này không khách quan và phiến diện. Nội dung của thuật phòng trung bao gồm ba yếu tố khí, thần, tinh, đầu tiên là yếu tố “khí”, khí dương của nam kết hợp với khí âm của nữ, sau đó mới là “thần”, thần dương của nam (tình cảm) gặp thần âm của nữ (tình cảm), cuối cùng mới là “tinh”, tức là sự giao cấu. Nội dung thứ ba không phải là nội dung chủ yếu của thuật phòng trung. Thuật phòng trung của Đạo giáo coi trọng sự kết hợp âm dương đồng loại theo nghĩa rộng. Đây mới chính là ý nghĩa thực sự của thuật phòng trung.
Tinh cốc: Thuật tinh cốc là giới hạn tu luyện cao nhất của thuật Đạo sinh. Giống như Trang tử, đại sư của Đạo gia đã từng miêu tả người luyện thuật bích cốc là; da lạnh tựa băng, diện mạo mỹ miều như gái trinh, không ăn ngũ cốc, uống sương ngậm gió.