Kết quả của sự hành thiện

Sự tự do đích thực của tâm tính đó là sự tự do tuyệt đối không bị hạn chế bởi bất kỳ điều kiện nào.
Theo quan niệm của Đạo giáo, kết quả của “hành thiện” được mở rộng đến cách đối xử với vạn vật, phạm vi “hành thiện” được mở rộng đến cách đối xử với vạn vật, đây cũng là một đặc điểm lớn trong thuật tu tâm tu tính của Đạo giáo.
Xuất phát từ những nền tảng tư tưởng trên, có thể thấy rằng mục đích theo đuổi của thuật tu tâm tu tính trong Đạo giáo là sự tự do của tâm hồn, hướng tâm hồn đến sự thống nhất với tự nhiên. Trang Tử là một trong những đại tôn sư của Đạo giáo, cũng là người đi đầu trong những lý luận về sự tự do của tâm tính, lý luận nổi tiếng của ông về tu tâm dưỡng tính là “Tiêu diêu du”, cho rằng sự tự do đích thực của tâm tính đó là sự tự do tuyệt đối không bị hạn chế bởi bất kỳ điều kiện nào – tiêu diêu du. Một Trang Tử cũng hết sức nhấn mạnh phương pháp tu tâm dưỡng tính đúng đắn đó là dựa trên cơ sở của đạo đức từ sự tổng kết kinh nghiệm bản thân, ông sáng tạo ra phương pháp “tâm trai” và “tọa võng”. “Tâm trai” có nghĩa là gửi tâm trạng yên ổn tuyệt đối vượt qua giới hạn của vật thể, đạt đến trạng thái hư không. Còn “tọa võng” là sự bổ sung cho “tâm trai” là biện pháp của “tọa võng” là để tâm hồn tĩnh lặng đến độ lặng quên ngay cả sự tồn tại của bản thân, dẹp bỏ mọi ý nghĩ lan man, để tâm hồn theo đuổi ánh sáng “thiện” vốn có của tâm linh, “thông vu đại thông” dùng để chỉ khái niệm tâm hồn hòa đồng với thế giới tự nhiên, để cho “trời đất tồn tại cùng ta, vạn vật với ta là một”, “làm việc thiện không phải để mưu cầu lợi ích trước mắt, làm ác cũng không thấy sự trừng phạt đến ngay tức thì, kết quả làm việc thiện sẽ giữ an toàn cho mình, cho người thân và hưởng trọn tuổi đời”. Từ góc độ ý nghĩa hiện thực xã hội, thì cho dù là trước đây, hiện tại hay tương lai, tính “thiện” trong thuật tu tâm dưỡng tính của Đạo giáo vẫn mang giá trị đáng quý, đó là tài sản tinh thần chung của nhân loại, nếu như mỗi chúng ta ai ai cũng đều làm việc thiện, vậy thì, trên thế giới này hẳn sẽ bớt đi nhiều đau khổ, và như vậy thế giới này sẽ đẹp đẽ và yên ổn biết bao.
Đạo phật khởi nguồn từ Ấn Độ, vào thời kỳ cuối của nhà Tây Hán (năm 206 trước công nguyên – 25 sau công nguyên) được truyền vào Trung Quốc, kết hợp với hình thái ý thức vốn có của Trung Hoa đã hình thành nên nền Phật giáo mang đậm bản sắc tư tưởng Trung Quốc.