Kỉ niệm và ăn cái mà cần

Ông Ruth Aiple, vị quản trị ở trung tâm đã tạo điều kiện cho tôi có cuộc gặp gỡ thú vị trong 2 giờ với con người nổi tiếng đó. Charlie người cao vừa tầm, hơi gầy, đầu hói hơi nhẵn bóng, cặp mắt dịu dàng, giọng nói êm dịu, nhưng nét mặt rất linh hoạt. Vào thời gian đó, ông vừa mới tổ chức lần sinh nhật thứ 134 của mình. Trường nôi trú Polk County đã tặng ông bằng đại học danh dự, và trong buổi lễ sinh nhật đó có cả điện tín chúc mừng của đương kim tổng thống lúc đó. Tổng thống Gerald Ford. Charlie đã chỉ cho tôi thấy những thứ đó một cách thích thú, nhưng vẫn giữ được sự khiêm tốn nhã nhặn đúng với vị trí của ông. Ông nói ông không thích được mọi người chú ý nhiều tới như thế.
Ông Charlie đã không nhớ rõ ngày, năm sinh và luôn có sự tò mò thắc mắc về tuổi thực của ông. Năm ông 133 tuổi người ta phát hiện ra ông đang thu lượm cam trong một cái động chứa cam quít ở trung tâm Florida. Những quan chức bảo hiểm nói với ông quản lý trung tâm điều dưỡng là tìm cách để xác định tuổi của ông căn cứ vào những giấy tờ ở bang Texas xa xôi đã khẳng định việc ông bị bán làm nô lệ năm 1842.
Về thời gian quá khứ của riêng ông, ông còn có một kí ức khá tốt, đặc biệt về tuổi ấu thơ của mình. Đôi khi ông đã thủ thỉ nhắc lại thời kì ông còn là một đứa bé sống ở quê hương Liberia của ông. Ông nói về thời kì ấu thơ đó một cách êm ái khi đó ông thường nô đùa với các bạn nhỏ tuổi và bơi xuồng với chúng. Và rồi thì với một giọng buồn rầu ông tả lại cái thời điểm mà một cái tàu biển lớn cập bến và bắt ông đi đem khỏi nơi mà ông quá quen thuộc và đưa ông đến đây một miền đất lạ.
Tôi hỏi về chế độ ăn của ông hy vọng sẽ tìm ra được một hoặc hai điểm mấu chốt có liên quan đến cuộc sống trường thọ nổi tiếng của ông. “Tôi ăn cái gì mà tôi thấy cần đến” ông nói một cách nhẹ nhàng “tôi không bao giờ thấy khó chịu về bất cứ thứ gì chừng nào mà chúng không ngọ nguậy hoặc quằn quại trên bàn ăn của tôi. Nhưng tôi rất thích ăn tỏi và hành. Tôi đã ăn rất nhiều chúng như ăn táo vậy. Và khiến nhiều người không muốn lại gần tôi vì mùi tỏi. Đến đây ông ngừng lại để nở một nụ cười móm mém thân thiện và vừa ý.