Lão tử hà thượng công chương cú

Lão tử hà thượng công chương cú, Phương pháp giữ gìn và dưỡng tinh khí trong lý luận dưỡng sinhCuốn “Lão tử hà thượng công chương cú” là tác phẩm quan trọng trong hệ thống lý luận dưỡng sinh của Đạo giáo.
Học thuyết dưỡng sinh được thể hiện trong tác phẩm kinh điển này có thể được chia thành một số nội dung chính sau:
Phương pháp hành khí trong hô hấp dưỡng sinh. Ngay từ xưa đã xuất hiện khái niệm đạo dẫn, điều khiển hơi thở. Trang tử người được coi là ông thầy của Đạo giáo đã từng nhắc đến đại ý là hít vào thở ra, thở khí cũ, nạp khí mới, “như gấu kia vươn mình, chim dang cánh”, làm tăng tuổi thọ, thuật này khi xưa chính đã được Bành Tổ sử dụng. Về sau phương pháp hô hấp dưỡng sinh đã được hoàn thiện và phát triển về mặt lý luận, điều này đã được thể hiện trong “Lão từ hà thượng công chương cú”. Sách có chép rằng: người tập dưỡng sinh hít thở tinh khí hơi thở nhẹ, tai không nghe thấy hơi thở; cửa trời trên cơ thể người tu luyện đó là lỗ mũi; lỗ mũi là nơi “thông thiên” để nguyên khí ra vào cơ thể, khi thở ra hít vào qua đường mũi, thì hơi thể cần êm đều, như có mà lại cũng như không; Trong đó thì đạo bất tử là ở “huyền tẫn”, “huyền” là trời, ở người đó là mũi “tẫn” là đất, ở người đó mũi, khi hít thở thì cần êm, nhẹ, chậm không nên thở dốc như đang lao động nặng. Đây chính là đặc điểm lớn hòng lý luần về cách kiểm soát hơi thở trong cuốn “Lão tử hà thượng công chương cú”.
Phương pháp giữ gìn và dưỡng tinh khí trong lý luận dưỡng sinh của Đạo giáo “tinh khí” luôn mang giá trị quan trọng. Cho dù là con người hay vạn vật thuộc vũ trụ thì “tinh khí “ là cái duy trì sự tồn tại của sinh mạng, tinh khí mà đầy đủ thì cái “thần” được thoải mái, viên mãn. Do vậy dưỡng tinh, giữ nguyên khí là bài tập bắt buộc đối với mọi người tu hành trong Đạo gia. Trong “Lão từ hà thượng công chương cú” chép rằng “Thiên đạo dữ nhân đạo đồng, thiên nhân tương thông, tịnh chú tương quán”, “nhân năng tự tiết dưỡng, bất thất kỳ sở, thu thiện chi tinh khí, tắc khả dĩ cửu”, giữa vạn vật vũ trụ và con người có mối liên quan thông suốt về tính khí, con người nếu biết tự kiềm chế trong cuộc sống, không đánh mất những thứ vốn có (nguyên khí) qua tu luyện lại nhận được tinh khí của vũ trụ bên ngoài, thì chắc chắn sẽ được sống lâu. Sách cũng chép rằng đời thượng cổ đã có “chân nhân”, đội cả bầu trời, nắm cả âm dương, hít thở tinh khí, đứng thẳng mà “thủ thần”, thịt xương hòa làm một, có thể thọ ngang trời đất.