Những tác phẩm kinh điển nổi tiếng của Đạo giáo

Đối với sinh hoạt hàng ngày, sách cũng đưa ra lời cảnh tỉnh với những ai “bạo lạc bạo khổ”, sinh hoạt, hưởng thụ quá độ thì trước thì vui vẻ mà sau thì chịu khổ vì “thương tinh khí”, tinh khí bị tổn hại, hao mòn, cạn kiệt, thì thân xác tự bị diệt vong. Từ đó chỉ ra rằng, con người muốn dưỡng sinh trường thọ thì phải biết giữ gìn tinh khí, coi đó là biện pháp kỳ diệu là liều thuốc tiên trường thọ.
Những tác phẩm kinh điển nổi tiếng của Đạo giáo
Những tác phẩm kinh điển nổi tiếng của Đạo giáo bàn về thuật dưỡng sinh trường thọ của Đạo giáo còn có rất nhiều. Có thể kể ra ở đây một tác phẩm cũng chứa nhiều luận điểm ảnh hưởng sâu sắc đến tư duy của người học Đạo sau này có là “Độ nhân kinh”. Tác phẩm này có nói về nghi thức tu luyện như sau: chọn ngày hành đạo, xông hương tắm gội, trai giới, vào phòng ngồi hướng về phương Đông, gõ hai hàm răng vào nhau 32 lần, nhắm mắt, tĩnh tư. Người luyện ngồi giữa đám mây lành ba màu xanh, vàng, trắng, bên ngoài thông xanh, trúc biếc, có thanh long, bạch hổ, chu tước, huyền vũ, bạch hạc chầu hai bên, mặt trăng mặt trời chiếu rọi, ánh sáng lan tỏa khắp phòng, quanh đầu có vầng hào quang, chiếu sáng mười phương.
Ngoài Đạo giáo thì còn phải kể đến vai trò của Phật giáo cùng hệ thống giáo lý, giáo pháp phong phú. Phật giáo tại Trung Quốc chịu sự ảnh hưởng của nền văn hóa bản địa, sâu sắc, do vậy lý luận dưỡng sinh của Phật giáo mang những đặc điểm Trung Quốc rất rõ nét.
Về tổng thể, lý luận dưỡng sinh trường thọ của Phật giáo Trung Quốc có thể chia làm hai chi, chi phương Nam chú trọng “Lý nghĩa tu tâm dương sinh”, chi phương Bắc chú trọng “Tĩnh tọa tu tâm”, có điều tùy hình thức khác nhau nhưng về bản chất có nhiều điểm tương đồng.
Một trong những vị tôn sư của Phật giáo là Huệ Ngạn đưa ra lý luận dưỡng sinh “linh tình”. Điều này là cơ sở cho lý thuyết tu hành dưỡng sinh của Phật giáo, để nhằm đạt tới mục tiêu siêu thoát khỏi thế tục.
Chữ “tình” ở đây không phải là “tình cảm” theo lối hiểu thông thường, mà dùng để chỉ một loại vật chất tinh diệu tồn tại vốn có trong cơ thể con người, đây là thứ quý giá được ban tặng cho con người, là cái gốc của cơ thể, nó được thể hiện dưới dạng một trạng thái tinh thần tĩnh lặng tuyệt đối, “vô tà, vô niệm”, tức là “cảnh giới Niết Bàn”.