Thở thuận chiều bằng bụng

Sau khi tập luyện một thời gian, cơ bụng lên xuống đều đặn, cường độ cũng tăng lên tự nhiên, trong khi tập luyện tránh không nên cố sức.
Ngược chiều với cách thở thuận chiều bằng bụng, khi hít vào cố ý để cơ bụng thu lại, bụng xẹp xuống, ngực nở ra. Khi thở ra cố ý từ từ thả lỏng cơ bụng, bụng nở ra. Khi thở ra cố ý từ từ thả lỏng cơ bụng, bụng nở ra, ngực co vào. Sau một thời gian luyện tập, biện pháp này sẽ trở thành phương pháp tập thở trong luyện khí công. Cường độ vận động trong phương pháp này lớn hơn phương pháp thở thuận chiều bằng bụng.
Sau khi đã thành thạo phương pháp thở này, người tập có thể kết hợp động tác co cơ hậu môn, khi thở ra đồng thời cũng co rút cơ hậu môn và vùng liền kề; khi hít vào thì thả lỏng cơ hậu môn.
Phương pháp hít vào bằng mũi và thở ra đằng mồm:
Với người bình thường thì hít vào thở ra đều bằng miệng, nhưng với người mà đường hô hấp bị bệnh hay bị chứng hẹp khoang mũi gây khó thở, bị tắc mũi thì có thể áp dụng phương pháp này.
Phương pháp thở ngầm:
Đây là phương pháp hình thành sau quá trình luyện tập khí công lâu dài. Đặc điểm của nó là: hít vào êm, thở ra nhẹ, khi thở ra, hít vào nếu đặt ngón tay gần trước lỗ mũi cũng không thấy cảm giác hơi thở rõ rệt do vậy được gọi là phương pháp “thở ngầm”.
Thở kiểu thai nhi:
Đây là phương pháp thở bằng bụng với yêu cầu còn nhẹ và êm hơn cả phương pháp thở ngầm, phần bụng gần như không động đậy, nhìn bên ngoài có cảm giác như ngừng thở, nhưng thực ra hoạt động hô hấp vẫn đang diễn ra. Đây là phương pháp đánh dấu trình độ luyện khí công đã cực cao. Thở ngầm và thở kiểu thai nhi là trạng thái hô hấp tự nhiên khi sự luyện công đã đạt đến độ chín, người mới tập chú ý không nên có tập theo.
Khi thực hiện bài tập thở cần chú ý các điểm sau:
Yêu cầu chung cần đạt được trong quá trình tập luyện đó là: Thở sau, dài, êm, đều, muốn đạt được người mới tập không nên cố ý nhịn thở lâu, hay cố thực hiện những động tác khó. Chú ý là dù bạn tập theo hình thức nào sau 10 – 20 phút cũng phải quay lại nhịp thở bình thường, tránh gây căng thẳng cho cơ quan hô hấp, gây tê mỏi, tức ngực. Trong khi tập khí công cần biết kết hợp hai yếu tố “luyện” và “dưỡng”, tức là vừa luyện tập lại vừa điều dưỡng.