Thuận tương tự nhiên chỉ đạo

Trong khi đó ông cũng rất coi trong phương pháp dưỡng sinh “điềm đạm thủ nhất”, lấy cái “biến”để đạt tới “bất biến”, cuối cùng là đặt tới một “thức thể” thanh tịnh và bất biến.
Trần Cảnh Nguyên bậc thầy về lý luận của Đạo giáo
Một trong những bậc thầy về lý luận của Đạo giáo là Trần Cảnh Nguyên, ông đã có những nghiên cứu và kiến giải sâu sắc về thuật dưỡng sinh trường thọ, lý luận về tu thần dưỡng sinh “Thuận tương tự nhiên chỉ đạo” – thuận theo nguyên lý tự nhiên – của ông đã đánh dấu bước tiến mới về lý luận dưỡng sinh. Ông cho rằng con người muốn nhận thức và đi đúng con đường tu luyện dưỡng sinh, đạt được mục đích của tu luyện thì phải thuận theo nguyên lý của tự nhiên, dẹp bỏ tà niệm, yêu, ghét để quay về với cái góc là sự “hư tĩnh” và trong đời sống, hoạt động hàng ngày không bao giờ xa rời cái gốc cơ bản đó. Theo quan điểm của ông con người phải quay về học cái “hư tĩnh” của cỏ cây của tự nhiên, trạng thái “hư tĩnh” cũng giống như trạng thái của gốc cây, còn nóng vội, trạng thái động thì được ví ngon cây và cành lá, vậy nên “thảo mộc chi căn, trong tịnh xứ hạ tắc trường sinh” gốc cây vi “tĩnh” nên luôn phát triển, luôn lớn lên. Ngược lại, “hoa diệp khinh động cự thượng, tắc điêu lạc…”, hoa và cành lá ở trạng thái động và ở trên nên bị rơi rụng. Từ hình ảnh đó mở rộng ra với con người, con người thuận theo cái đạo của tự nhiên, “đắc trường đạo nhi phục mệnh dã…” con người cũng sẽ được trường thọ. Theo quan điểm của Trần Cảnh Nguyên, trạng thái “tĩnh vì vậy mà có vai trò vô cùng quan trọng trong thuật tu luyện, khái niệm “tĩnh” ở đây không đơn thuần là sự tĩnh lặng như chúng ta thường hiểu, mà là một ngưỡng đạt đến trong tu hành, nó cũng giống như khái niệm “tâm trai” và “tọa võng”. Cãi “tĩnh” của Trần Cảnh Nguyên chính là sự phát triển trên cơ sở tư tưởng của Trang tử. Ông cho rằng khi con người đã đạt đến mức độ cao của quá trình tu luyện, khi đó “tức ái dục chi tâm, quy vu hư tĩnh chi bản”, loại bỏ được những tình cảm yêu ghét của đời thường quay về cái gốc là sự “hư tĩnh”, thì sẽ loại trừ được hết những rắc rối, ràng buộc để chuyên tâm tu luyện, để tâm hồn có thể “linh không”, không còn bị rung động bởi những “sắc” và “thanh” trần tục đạt đến độ “nguyên khí” của cơ thể cũng thông với “thiên đạo”.